Hà Nội một sớm cuối thu. 4h sáng mà đã tấp nập người dân lao động. Chúng tôi đang sắp hàng cứu trợ lên những chiếc xe Ford chuẩn bị đi miền Trung. Bỗng đâu một chị chở hàng đi chợ sớm thấy vậy, dừng xe và hỏi thăm. Biết việc, chị rút ví ra và nói muốn đóng góp chút quà cho bà con. Thịnh tình là thế nhưng chúng tôi không thể nhận vì quà đã đóng gói và kế hoạch đã lên hết cả rồi.

Chúng tôi bắt đầu chuyến vận chuyển hàng cứu trợ vào miền Trung bằng một hình ảnh đẹp như thế.

Tinh thần của những “chiến binh” pick-up

Tôi đã có dịp tham gia nhiều chuyến đi với các hội chơi xe, sử dụng xe. Sang chảnh có. Bình dân có. Vùng miền có. Nhưng kỳ thực là chưa thấy Hội nào lại thú vị như CLB Xe bán tải địa hình Việt Nam (Pick-up Vietnam Club – PVC).

Thú vị bởi số lượng thành viên, số lượng xe đông đảo. Thú vị bởi các hoạt động, bởi mục đích các chuyến đi. Và thú vị bởi cái tính cách dân dã, hết mình vì cộng đồng của các thành viên.

Được biết, mỗi năm, các đội nhóm trực thuộc PVC trên khắp cả nước thực hiện hàng trăm chuyến đi thiện nguyện. Đi tới những vùng xa xôi nhất, khó khăn nhất của đất nước. Lần nào cũng thế, anh em trong CLB đóng vai trò làm “ngựa thồ” vận chuyển miễn phí hàng nghìn tấn hàng đến với đồng bào. Không những đi “cõng” hàng giúp người khác, PVC còn có những lần chuyển hàng từ thiện do mình quyên góp, vận động và trực tiếp đưa lên vùng cao, đi vào vùng lũ tặng đồng bào nghèo.

Trong đợt bão lũ miền Trung vừa rồi, tinh thần “Đường đi khó, có chúng tôi” của PVC đã được thể hiện cực kỳ đúng lúc và đúng chỗ. “Chỉ cần họ gọi, chúng tôi sẽ có mặt. Tất cả hoàn toàn miễn phí. Xăng chúng tôi tự đổ, chúng tôi không nhận bất cứ thứ gì khác. Tất cả vì đồng bào miền Trung” – Anh Bùi Hữu Việt – Phó Chủ tịch PVC cho hay.

Bản thân anh Việt cũng như nhiều anh em trong CLB, trong đợt lũ lịch sử vừa rồi, đã đi đi, lại lại Hà Nội – Quảng Bình, Quảng Trị không dưới 5 chuyến. Cứ tổ chức, doanh nghiệp nào cần vận chuyển là những chiếc xe bán tải có mặt, ngược vào vùng lũ.

Thực tế trước đây, có nhiều người không mấy thiện cảm với chủ nhân của những chiếc xe bán tải, đặc biệt là khi họ lập hội nhóm, chơi chung. “Khi chúng tôi độ xe, dán đề can lên xe hoặc tập trung để cùng hành trình, nhiều người cho rằng chúng tôi khoe mẽ”, anh Việt chia sẻ. Thế nhưng, đến giờ, những gì mà “hội bán tải” làm được không chỉ được người dân biết đến, mà còn được các Tổ chức Nhà nước, chính quyền các địa phương ghi nhận.

Chuyên chở những “tấm lòng”

Sau nhiều chuyến đi riêng lẻ của các nhóm, đáp ứng những “nhiệm vụ” cần kíp trong đợt bão lũ vừa qua, đầu tháng 11, PVC kết hợp với Thành đoàn - Hội LHTN Việt Nam thành phố Hà Nội quyết định tổ chức một chuyến đi quy mô vận chuyển số lượng hàng hoá lớn đưa tới đồng bào miền Trung.

Anh Nguyễn Ngọc – Chủ tịch PVC thông tin: “Đợt lũ vừa rồi có hàng triệu tấm lòng hướng về miền Trung, kèm theo đó là nhiều tấn hàng hoá được người dân, các tổ chức ủng hộ. Nhưng vấn đề đặt ra là, làm sao vận chuyển một lượng hàng tương đối lớn (gồm gạo, thuốc men, áo quần, giày dép, sữa, mì tôm, ti vi, quạt máy...) đến được những vùng xa xôi, khó đi nhất ở miền Trung? Xe tải thì không phải cung nào cũng đi được, đường nào cũng lăn bánh qua được”.

“Chính vì lý do đó nên chúng tôi lên kế hoạch, tổ chức một chuyến đi bởi hàng trăm chiếc bán tải. Để làm sao mang được hàng hoá vào những bản làng xa nhất, đến những nơi mà loại xe khác không đến được. Đơn giản vì xe bán tải của các thành viên PVC đều có khả năng off-road vượt địa hình, được lắp lốp, gắn tời, độ ống thở… đảm bảo có thể trèo đèo, lội suối để đến được đích” – Anh Ngọc chia sẻ.

 

Chuyến đi trong 3 ngày (từ 4 – 6/11) vừa qua được chia thành 5 đoàn, mỗi đoàn từ 15 đến 20 xe bán tải toả đi các huyện vùng sâu, vùng xa của các tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Huế.

Tôi đã có mặt ở một trong 5 đoàn ấy. Có đi, có “lặn lội” vào tận những bản còn đang ngập nước của Hướng Hoá, Gio Linh, Đakrông mới thấy được niềm vui và cả những giọt nước mắt xúc động của đồng bào miền Trung. Họ thấy “tấm lòng” của người dân cả nước được “cõng” bằng những chiếc xe bán tải đến với họ. Họ thấy dù mình ở nơi xa xôi, hẻo lánh nhưng không bị… “lãng quên”.

Khi tôi viết vội những dòng này thì lại thêm một cơn bão khác “đổ bộ” vào “khúc ruột” miền Trung. Và nếu đâu đó gặp khó khăn, đâu đó cần sự tương trợ, thì sẽ sớm thôi, “đội” bán tải sẽ lại là những người lên đường đầu tiên. Tôi tin vậy!